
Nguyên nhân của những tai biến như vậy thường là do tắc trách, chẩn đoán sai hoặc do có sự thiếu sót trong điều trị. Vậy ai sẽ chịu trách nhiệm về những trường hợp này?
Tháng 12-2003, Bệnh viện (BV) Gia Định tiếp nhận điều trị bệnh nhân (BN) Nguyễn Hữu Tùng (31 tuổi, Hoài Nhơn, Bình Định). BN đến BV khi trong người không có tiền, vết thương gãy hở xương đùi bị nhiễm trùng nặng, xương đùi bị mất 12cm, chân sưng to, chảy mủ không thể đi lại được. BN này đã trải qua 11 lần phẫu thuật ở hai BV với chi phí hơn 150 triệu đồng chỉ vì bị gãy hở xương đùi do tai nạn giao thông.
Cuối tháng 2-2004, chúng tôi đã gặp BN Tùng tại BV Gia Định. Lúc này anh đã được các bác sĩ của BV phẫu thuật, nén ép xương đùi bằng dụng cụ cố định ngoài, đồng thời kéo dài cẳng chân để bù lại đoạn xương bị mất ở đùi. Anh đã chống nạng đi được, vết thương hết chảy mủ, đoạn xương được kéo đã “mọc”. Anh không còn phải lo lắng về chuyện bị chân cao chân thấp do mất đoạn xương.
Anh Tùng cho biết anh bị tai nạn giao thông ngày 21-9-2002. Sau tai nạn, anh được đưa vào điều trị tại BV Qui Nhơn ròng rã hơn tám tháng trời với chín lần phẫu thuật. Tổng cộng viện phí trong thời gian chữa bệnh tại đây hơn 100 triệu đồng, nhưng vết thương vẫn cứ sưng tấy, nhiễm trùng kéo dài, đi phải chống nạng. Đồ đạc trong nhà, tiền bạc anh dành dụm bao nhiêu năm lần lượt đội nón ra đi. Lúc này, bác sĩ mới khuyên anh nên vào TP.HCM điều trị.
Tháng 8-2003, anh Tùng lại vay mượn khắp nơi, thế chấp luôn cả căn nhà nhỏ cho ngân hàng để có 10 triệu đồng và vay mượn thêm để vào một BV lớn của TP.HCM tiếp tục điều trị. Sau khoảng hai tháng điều trị với hai lần phẫu thuật tại BV này, tiền viện phí lên đến 34 triệu đồng (dù đã được BV miễn giảm 50% ) mà vết thương của anh cũng chẳng chịu lành. Mãi đến khi chuyển về BV Gia Định thì vết thương của anh mới được chữa khỏi.
Đặt câu hỏi gãy hở xương đùi có khó điều trị không? Nếu BV Gia Định tiếp nhận điều trị ngay từ đầu thì chi phí điều trị bao nhiêu? Vì sao sau 11 lần phẫu thuật mà bệnh của anh Tùng vẫn không hết? Một số bác sĩ điều trị của BV cho biết: “Vết thương gãy hở xương đùi là một vết thương dễ bị nhiễm trùng".
Nếu sự cắt lọc không triệt để, việc bất động xương gãy không vững chắc, việc chăm sóc vết thương không kỹ lưỡng thì khả năng ổn định ổ nhiễm trùng rất khó khăn. Để điều trị bệnh lý này có nhiều phương án, nhưng chỉ có một phương án tối ưu là bất động xương gãy bằng dụng cụ cố định ngoài. Anh Tùng cũng đã được BV lớn ở TP.HCM thực hiện phương án này, nhưng dụng cụ cố định lại quá lỏng lẻo”!
Trường hợp của BN Tùng không phải là cá biệt. Mới đây, tại một BV của TP.HCM cũng đã để xảy ra cái chết oan ức cho một BN bị tai nạn giao thông. Khi vào BV, BN vẫn tỉnh táo và có vết thương nhẹ ở đầu. Vết thương này đã đánh lừa BS điều trị. Họ chỉ chăm chăm theo dõi cái đầu mà không phát hiện BN bị rách mạc treo gây xuất huyết nội tạng. Đến khi phát hiện được thì BN đã trong tình trạng nguy kịch, không thể cứu được.
Thời gian qua đã có không ít đơn thư phản ánh của BN và thân nhân về những tai biến do tắc trách trong điều trị ở một số BV. Trong đó có những tai biến gây tốn kém cho BN, có tai biến gây di chứng cho thân thể, có tai biến dẫn đến chết người.
Lâu nay BN đến BV chỉ biết thầy thuốc bảo sao nghe vậy. BN phải bỏ tiền ra để “mua dịch vụ chăm sóc sức khỏe” nhưng nhiều khi lại bị đối xử như người đến nhờ cậy, xin xỏ. Khi tai biến cho BN - do lỗi người thầy thuốc tắc trách, cẩu thả hoặc do yếu kém chuyên môn gây ra - thường BV không cho BN, người nhà họ được biết và chỉ kiểm điểm, “rút kinh nghiệm nội bộ”!
Vì vậy, để bảo vệ tính mạng và sức khỏe của BN - đồng thời cũng là để bảo vệ người thầy thuốc khi hành nghề - thiết nghĩ Nhà nước nên có những qui định cụ thể về quyền của BN cũng như trách nhiệm của thầy thuốc, của BV khi gây ra tai biến cho người bệnh. - Tuoitre