Bố mẹ hỏi tôi về lý do ly hôn, và nói về những khó khăn không lường trước được khi làm mẹ đơn thân, rằng bố mẹ đã già, không thể làm chỗ dựa cho tôi mãi được... Dù vậy, bố mẹ đã thông cảm với đứa con gái có chồng ngoại tình, chồng không đóng góp tài chính nuôi con, lại bạo hành vợ cả thể xác lẫn tinh thần. Tôi vừa làm mẹ, vừa tập làm bố của con trai. Tôi chủ động chuyện đưa rước con, dù bố mẹ tôi đã nghỉ hưu, luôn sẵn sàng giúp mọi việc. Tôi biết phải tự quản lý chi tiêu sao cho hợp lý. Nói tóm lại, tự tôi phải biết điều tiết mọi việc để mang lại một cuộc sống ổn định cho cả hai mẹ con. Và tôi đã dần làm được điều đó. Nhưng cái khó nhất của tôi bây giờ phải làm sao để giúp con vượt qua sự thất vọng, buồn bã khi bố mẹ ly hôn.
Tôi cũng đã từng chuẩn bị tâm lý cho con trước khi quyết định ly hôn. Nhưng có lẽ trong thời điểm nhạy cảm đó, cảm xúc đã lấn át lý trí, tôi chỉ nói qua loa mà không cần để ý đến trạng thái của con. Thay vì làm “công tác tư tưởng” và xem phản ứng của con thế nào, tôi lại tập trung việc phân chia tài sản, tìm chỗ ở mới, chuyển trường cho con và những việc cần thiết cho cuộc sống của hai mẹ con. Ly hôn, tôi được quyền nuôi con, nhưng giờ đây nhìn thấy con buồn bã, ít nói, tôi cảm thấy mình có lỗi với con rất nhiều. Tôi cố gắng bù đắp bằng cách đưa con đi chơi vào mỗi cuối tuần, quan tâm đến việc học tập, đến từng bữa ăn, giấc ngủ cho con.
Ảnh chỉ mang tính minh họa. Phùng Huy
Con trai tôi cảm nhận được sự ân cần của mẹ, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, thằng bé vẫn buồn. Tôi biết con thích được tâm sự với bố như những người đàn ông, con sẽ hỏi bố về những điều thắc mắc mà mẹ không thể trả lời. Tôi cảm thấy, giữa mẹ con tôi vẫn có một khoảng cách vô hình. Rõ ràng, tôi không lường trước được những ảnh hưởng tâm lý của con trẻ khi bố mẹ ly hôn.
Tuần rồi, khi con trai tôi thẫn thờ trước cổng, đợi bố đến đón về nhà nội, bà cụ hàng xóm tặc lưỡi tội nghiệp thằng bé, phải sống xa bố, chịu nhiều thiệt thòi. Nghe vậy, con tôi chạy vào nhà đóng sầm cửa lại, vội cởi bỏ quần áo, không chịu đi cùng bố nữa, dù chúng tôi hết lời năn nỉ. Tôi biết thằng bé bị tổn thương qua việc bố mẹ ly hôn, trở nên nhạy cảm, mau dỗi hờn, sống khép kín và ít chia sẻ với người thân, bạn bè. Tôi biết mình đã sai khi chưa chuẩn bị tâm lý cho con, thậm chí chưa từng tạo điều kiện để con nói lên những tâm tư, suy nghĩ của mình.
Nếu trước đây tôi ngại trả lời mọi người về cuộc hôn nhân đổ vỡ của mình trước mặt con trai, thì nay tôi đã làm điều ngược lại. Tôi nghĩ, phải để con đối diện thực tế bằng cách nói lên quan điểm của chính mình, để con thấy rằng, bố mẹ rất buồn. Bố mẹ ly hôn vì cả hai không còn thấy hợp nhau, không cùng chung quan điểm sống. Dù vậy, bố mẹ luôn dõi theo con, lo lắng cho con và muốn bù đắp những gì mà người lớn gây ra. Tôi sẽ cố gắng giúp con vượt qua nỗi đau đổ vỡ, dù có muộn màng. Tôi sẽ không đuổi theo “cái tôi” ích kỷ của mình mà để con phát triển lệch lạc. Tôi sẽ dạy con có cái nhìn đúng đắn về bố.
Theo PNO